Wendy

‘Đúng là một thời kì đen tối.’ Mẹ tôi, hai chị gái và tôi đã nói như thế trong suốt năm đầu tôi học trung học. Tôi đã phải lòng cô gái xinh đẹp và nổi tiếng nhất trường lúc ấy. Tôi biết sơ sơ rằng, đó là lần đầu tiên trong năm tháng tuổi teen, tôi bắt đầu có cảm xúc đồng tính.

Đến suốt năm cuối đại học, tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi cảm giác như những cảm xúc này có thể bùng nổ một cách không thể kiểm soát được vào một ngày nào đó.  Cho rằng gia đình sẽ không hiểu mình, tôi viết một lá thư nặc danh gửi đến ‘câu lạc bộ những người đồng tính’ của trường để xin giúp đỡ. Sau đó tôi khám phá ra rằng một người giáo viên mà tôi đã ‘phải lòng’ là người lưỡng tính. Tôi thu xếp để ăn trưa với cô ấy. Kết thúc cuộc gặp, cô ta mua cho tôi một cuốn tiểu thuyết hư cấu về đồng tính nữ để giúp tôi tỏ lộ ‘công khai’ mình là người đồng tính.

Ngay sau đó tôi tìm thấy những nhóm đồng tính ‘công khai’ trong thành phố và thường xuyên tham gia. Tôi bắt đầu gặp gỡ một người tư vấn đồng tính nữ. Cô ta không làm gì nhiều mà chỉ củng cố thêm những cảm xúc của tôi. Tiếp theo tôi lại được chỉ đến một nữ chuyên viên tâm lý, người đang giảng dạy tại trường tôi. Bà ta cố thúc ép tôi sống lối sống đồng tính. Chính xác bà ấy nói với tôi thế này: “Đến khi nào em mới thôi sống theo kiểu lấp lửng như vậy?” “Tiến trình” ấy diễn ra rất chậm với tôi, vì trong thâm tâm, tôi biết có điều gì đó không ổn. Tôi biết gia đình tôi cảm thấy thế nào. Tôi thường đi lễ và cầu xin một hướng đi đúng đắn để theo, nhưng lại vẫn tìm kiếm sự trợ giúp ở những nơi sai lầm.

Đang khi những việc này xảy ra, thực tình tôi đã gặp một người đàn ông mà tôi quan tâm. Anh ấy có tất cả những gì tôi muốn nơi một người bạn trai nhưng sau ba tháng tôi phải kết thúc với anh ta vì những cảm xúc đồng tính cứ lẻn vào trong tôi. Thậm chí nó buộc tôi phải dấn sâu hơn vào lối sống đồng tính.

Khi mẹ tôi mang chuyện đạo nghĩa ra để nói, tôi trả đũa lại bằng cách nói rằng làm quái gì có hỏa ngục. Tôi tuôn ra tất cả những lời dối trá của Satan. Tôi thanh minh cho lối sống của mình bằng cách nói với chị mình rằng tôi có thể có tất cả những gì vui thích mà tôi muốn và chẳng phải lo nghĩ gì về việc có thai hoặc kềm chế sinh đẻ. Thậm chí tôi còn tìm được một nữ tu, bà đã quả quyết với tôi rằng Chúa chẳng buồn phiền gì nếu tôi theo đuổi các mối quan hệ đồng tính. Khi bị lương tâm đánh động, tôi giãi bày với nữ tu ấy, bà đảm bảo cho tôi về con đường tôi đang chọn.

Gia đình đã ra tối hậu thư: nếu không từ bỏ lối sống đồng tính thì ra khỏi nhà. Tôi quyết định bỏ nhà đi với ‘bạn gái’. Thế nhưng Chúa Thánh Thần lại có kế hoạch khác. Một trong hai người chị muốn nói chuyện với tôi. ‘OK’, tôi nghĩ, ‘giờ đây tôi có thể cho họ hiểu từng suy nghĩ của tôi.’ Trong thâm tâm, tôi lo sợ và không vui chút nào về những gì tôi sắp gây ra cho gia đình nhưng tôi vẫn đi gặp chị, trang bị cho mình với tất cả sách vở về ĐTLA và chuẩn bị bẻ ngược những gì chị ấy sẽ nói. Tôi đã thực sự sẵn sàng cho trận chiến.

Sự việc không diễn ra như tôi hoạch định. Tim tôi mở ra khi chị ấy trìu mến nói về tình yêu và ý định của Thiên Chúa cũng như tình yêu mà chị ấy và cả nhà dành cho tôi. Chị ấy sẵn sàng hành động cùng tôi và xin tôi ít nhất 6 tháng để thử. Chị ấy nói tôi lập tức phải bỏ ngay các mối quan hệ đồng tính, bảo tôi phải tin cậy chị ấy. Ngạc nhiên thay, tôi thấy mình nói ‘Vâng’ với chị. Tôi thực sự đã nói tiếng ‘Vâng’ với Chúa Thánh Thần.

Tôi khóc suốt cả ngày. Trời hôm ấy lạnh và mưa. Trong tôi thật rối tinh và biết rằng con đường khó khăn đang ở phía trước tôi. Trước đây tôi chưa bao giờ cảm nhận tình yêu tuôn chảy đến tôi như thế này. Tôi trải nghiệm một cuộc chiến nội tâm giữa Chúa Thánh Thần và gọng kềm của Satan. Về sau, tôi đã nhận ra rằng chị tôi đã cầu nguyện cho tôi hết lòng, thậm chí chị ấy chẳng biết mình nói gì nữa. Nhờ ơn Chúa giúp, tôi có thể dẹp bỏ những ràng buộc đồng tính của mình trong vòng 2 ngày sau.

Hiển nhiên sáu tháng tiếp theo chẳng dễ dàng gì nhưng một thế giới mới đang mở ra cho tôi. Văn hóa ‘đồng tính’ của tôi đuợc thay bằng văn hóa đạo đức. Tôi bắt đầu đều đặn tham dự các buổi cầu nguyện và học hỏi Thánh Kinh. Tôi nghe đài và xem các chương trình truyền hình Công Giáo, cũng bắt đầu tham gia những nhóm trợ giúp, họ nâng đỡ tinh thần những người như tôi.

Đã có nhiều đêm tôi nhớ đến ‘bạn gái’, bị cám dỗ gọi điện cho cô ta và nhượng bộ chính mình. Tôi cảm tạ Chúa vì Ngài đã cứu tôi vào lúc gay cấn nhất, trước khi cô ta trở thành ‘người tình’ của tôi. Chắc chắn Ngài biết chúng ta chịu đựng nhiều thế nào, phải xoay sở thế nào để nên trưởng thành và trọn hảo. Chẳng ích gì khi cô ấy để lại lời nhắn trên máy, bảo rằng nhớ tôi kinh khủng. Tôi đã khóc và khóc ngày đêm.  Một tối kia, tôi ra ngoài sau vườn, nhìn lên trời khẩn cầu và hỏi Chúa tại sao. Chị tôi luôn ở cùng tôi. Tôi đã học được cách làm thế nào để đối phó với cơn cám dỗ. Mỗi khoảnh khắc yếu đuối làm tôi mạnh mẽ hơn. Mỗi sự kiện là một cuộc bứt phá. Tôi sống dựa vào Lời Chúa. Chúa Giêsu đã thực sự cuốn hút tôi.

Phần lớn ơn chữa lành xảy đến khi tôi bắt đầu lần chuỗi Mân Côi hàng ngày, tham dự thánh lễ và trường xuyên cầu nguyện riêng với Chúa Giêsu trong Nhà Chầu Thánh Thể. Những cám dỗ trong tôi đã suy yếu dần.

Tôi vẫn còn làm bạn với anh chàng tôi gặp ba năm trước đây. Tôi kể về quá khứ của mình cũng như quyết định lìa bỏ nó. Anh ấy rất hãnh diện về tôi. Những cảm xúc với người khác giới với anh ấy dần dần xuất hiện trong tôi. Có lẽ một ngày nào đó Chúa sẽ kết hợp chúng tôi trong hôn nhân, nếu Ngài thấy tôi đã sẵn sàng. Đó là điều tôi cầu xin lúc này.

Điều quan trọng nhất đó là lời cam kết sống khiết tịnh trong Chúa. Thỉnh thoảng tôi vẫn bị cám dỗ nhưng tôi không để chúng quấy nhiễu hoặc cản trở đời tôi bởi tôi tin rằng: ‘Đấng đã bắt đầu thực hiện nơi anh em một công việc tốt lành như thế, cũng sẽ đưa công việc đó tới chỗ hoàn thành cho đến ngày Đức Kitô Giêsu quang lâm.’ (Philiphê 1,6)

Tin tức cập nhật:

Tôi đã có một đời sống cầu nguyện trong khao khát và tiếp tục tham dự thánh lễ hàng ngày cũng như chầu Thánh Thể vào khoảng cuối những năm 1990, khi tôi bắt đầu có cảm tình với người quản lý của tôi. Điều này khó mà tránh khỏi bởi cô ta ngọt ngào, tốt bụng, luôn làm bạn cảm thấy mình là người quan trọng nhất thế giới. Cô ta được mọi người yêu mến. Thật dễ dàng thấy được người ta bị cô ấy ‘chinh phục’ thế nào. Chúng tôi nhanh chóng hợp nhau và trở thành bạn bè.

Đã vài năm rồi chúng tôi không còn làm việc với nhau và cũng vì chồng cô ấy qua đời. Cũng vì thế, chúng tôi bắt đầu đi chơi và thân thiết nhau hơn. Từ khi chúng tôi bị mất việc và phải đối phó với những vấn đề tình cảm, chúng tôi tìm thấy sự khích lệ và nâng đỡ từ nhau. Tôi nhận ra những phẩm chất nơi cô ấy mà tôi không thấy có nơi bản thân, chủ yếu là sức mạnh, sự dũng cảm và phong cách thoải mái. Tôi có thể thấy trước là mình sẽ sớm rơi vào mối quan hệ lệ thuộc cô ấy. Để ngăn ngừa, tôi củng cố mình bằng cách bỏ ra cùng khoảng thời gian để đi với các bạn khác, cũng như với cô ấy. Tôi không gặp cô ta hàng tuần như thường lệ. Tôi nhận ra vấn đề và chấp nhận nó như ‘cái gai trong mình’.

Sự suy sụp (hoặc ơn lành chưa được tỏ hiện) xảy đến vào một tối khi tôi đang khiêu vũ ở một hộp đêm. Một anh chàng (tôi chưa biết) tiến đến và khiêu vũ cùng chúng tôi khi chúng tôi vừa bắt đầu. Anh ta bỏ đi nhưng sau đó lại sáp đến bắt chuyện khi chúng tôi đang mải trò chuyện ở quầy bar. Tôi càng lúc càng bối rối. Vốn lịch sự, bạn tôi nói chuyện với anh ấy. Thật đáng buồn, anh ta ở cùng chúng tôi cho đến hết tối. bạn tôi kết thúc cuộc trò chuyện và đưa anh ấy số điện thoại của cô ta. Khỏi phải nói, tôi nổi điên lên vì chuyện này và không thể ngừng suy nghĩ về nó. Tôi biết rằng tôi đã để tình huống ấy kiểm soát tôi và phải dừng nó lại. Tôi phải để nó biến đi.

Việc đầu tiên tôi làm là loại bỏ bức ảnh tôi chụp chung với cô ấy mà tôi đặt ở đầu tủ. Đó là vật tôi để mắt đến sau cùng mỗi lúc trước khi ngủ và cũng là vật đầu tiên tôi nhìn khi thức dậy buổi sáng. Trong số những điều trìu mến tôi dành cho cô ta, tôi thường chúc cô ấy ngủ ngon (qua bức ảnh). Qua nó, tôi cũng thường biểu hiện những cử chỉ yêu thương. Tôi biết việc này rất ‘bệnh hoạn’, nhất là khi bạn càng nói ra bằng lời hoặc biểu hiện một việc gì đó bằng hành động, điều đó sẽ càng trở nên xác tín và có thực. Thế nên tôi đã mạnh dạn đặt bức ảnh vào phía bên kia căn phòng để ít nhìn thấy nó hơn. Một lần kia, khi đã nằm vào giường, khi cảm xúc trong tôi về cô ấy dâng lên, tôi cầu khấn Chúa với cả tâm hồn: ‘Chúa Giêsu ơi, xin hãy lấy đi khỏi con những xúc cảm này.’ Ngay lập tức, Chúa đã đáp ứng.

Việc tiếp theo tôi làm là bắt đầu lần chuỗi Mân Côi trở lại và chuỗi Lòng Thương Xót Chúa hàng ngày, việc mà tôi đã bỏ vài năm trước. Trong vòng vài tuần, tôi nhận thấy mối quan hệ giữa tôi và cô ấy đã khá hơn. Tôi không còn thần tượng hóa cô ta nữa, tôi tiếp cận cô ấy như ngang tầm.

Thế nhưng tôi vẫn phải đương đầu với thử thách hầu như mỗi ngày. Những ý nghĩ đáng lẽ không nên có cứ nhảy vào tâm trí và tôi phải liên tục ngăn chúng lại trước khi biến chúng thành những gì tôi có thể tưởng tượng. Tôi hay nói to lên rằng: ‘Thôi ngay, Wendy, thôi ngay!’ rồi tập trung suy nghĩ vào việc khác. Quả thật cám dỗ níu kéo bạn rất chặt. Tôi thường cảm thấy đói khát, tức giận, cô đơn hoặc mệt mỏi khi những ý nghĩ ấy trêu chọc tôi. Thỉnh thoảng tôi tự nhủ rằng cô ấy chẳng có gì hơn tôi. Điều quan trọng nhất là dành thì giờ cho Chúa trong bí tích Thánh Thể, tôi phải cố gắng làm việc này thường xuyên hơn.

Tôi nghĩ mối quan hệ của chúng tôi đã diễn tiến ổn thỏa cho tới khi vài tuần trước đây, khi gọi điện cho cô ấy vào một tối nhưng cô ấy lại vắng nhà. Tôi để lại lời nhắn nhưng cô ta không trả lời, tình hình trở nên xấu đi. Ngay lập tức ý tưởng về việc cô ấy đang đi chới với anh chàng trong hộp đêm hôm nọ xuất hiện trong tôi, tôi bắt đầu điên lên. Nó làm tôi cảm thấy muốn nôn. Tôi đã nguyền rủa, phân tích sự việc, và trút giận. Gia đình và bè bạn luôn bên cạnh để nâng đỡ nhưng tôi vẫn cảm thấy như đang ở bờ vực của sự điên rồ. Cô ấy có quyền đi chơi với bất cứ ai cô ấy muốn, bất cứ lúc nào. Cô ta chẳng làm gì bất công với tôi. Tôi đang dựng đứng mọi chuyện trong đầu. Tôi biết chỉ có một người có thể giải thoát tôi khỏi sự rối ren này, đó là Giêsu. Thế nên, đến nửa đêm tôi bật kênh truyền hình Cầu Nguyện và đem ra tất cả những lời kinh và trích dẫn Kinh Thánh mà tôi đã xếp xó từ vài năm trước. Tôi đã đọc Thánh Vịnh 139 và một lá thư của Chúa Cha nói về tình yêu của Ngài cho chúng ta. Tôi muốn chia sẻ với các bạn như sau:

Con yêu,

Cha yêu con và tình yêu của Cha dành cho con là vĩnh cửu. Đừng nhìn vào những giới hạn của con mà hãy nhìn vào Cha. Cha là sự vĩnh hằng. Đừng nhìn những yếu đuối của con mà hãy nhìn vào Cha, Cha là Đấng Toàn Năng. Đừng nhìn vào tội lỗi của con mà hãy tín thác vào lòng xót thương của Cha.

Cha yêu ngay lúc này. Con thật quý giá đối với Cha, con thật đáng quý trọng và Cha yêu con bởi con là kiệt tác của tạo hóa. Con là niềm vui của Cha. Dù núi non có dịch chuyển, tình yêu của Cha dành cho con vẫn không dừng lại.

Cha vẫn luôn ở bên con ngay cả khi con không biết, cả khi con không nhận ra sự hiện diện của Cha. Cha ở đây để giúp con, để nâng đỡ con. Cha luôn bên con bất kể con đi đâu. Ngay cả khi con chối từ, Cha vẫn ở đây để yêu con.

Cha yêu con. Con phải tin chắc điều này! Không ai và không điều gì có thể làm con nghi ngờ việc này. Cha yêu con! Ngay cả khi con tội lỗi, con đừng nghi ngờ lòng thương xót của Cha, bởi vì Cha yêu con. Bất cứ khi nào con cô đơn, Cha muốn con biết rằng Cha luôn bên con. Cha sẽ không bao giờ lìa xa hay bỏ rơi con.

Nếu con phải băng qua một con sông, Cha sẽ ở bên con, con sẽ không bị chìm. Nếu con phải đi qua lửa, ngọn lửa sẽ không thể hại con, con sẽ không bị thiêu cháy.

Cha có một việc dành cho con. Nhiều đứa con của Cha đang tuyệt vọng vì chúng không biết ta. Chúng không biết ta yêu chúng và tình yêu ta cha chúng thật sâu đậm. Vì lý do này, nên ta nói với con: hãy đến giữa mọi người, càng nhiều càng tốt và nói với chúng rằng: ‘Chúa yêu bạn’ ngay lúc này, từng giờ từng phút.’

Con hãy nói với chúng rằng Cha luôn ở bên chúng và không bao giờ quên chúng. Cha cậy  nhờ con. Hãy nhớ rằng nếu con không nói, chúng sẽ thất vọng. Hãy nói cho chúng về tình yêu dạt dào của Cha. Nói chúng nghe về sự dịu dàng và sự tha thứ của Cha.

Cha cậy nhờ con,

Kí tên,
Cha của con.

Tôi đã khóc, cầu nguyện và cầm bức ảnh Thánh Tâm Chúa trong khoảng một giờ. Cuối cùng tôi cảm thấy bình an và chấp nhận tình huống. Tôi nằm xuống và thiếp đi, chắn chắc tình yêu của Chúa dành cho tôi. Sau mọi chuyện, hóa ra cô bạn tôi không đi với anh chàng đó.

Giờ đây tôi phải đối diện một thực tế, nếu cô ấy làm gì hoặc đi đâu với ai, điều ấy sẽ chẳng ảnh hưỏng tôi. Có thể sẽ khó khăn, tôi sẽ chuẩn bị ‘thanh gươm’ của ‘thần khí’. Và với sự nâng đỡ của Chúa Giêsu, tôi sẽ mừng cho cô ấy. Tôi cầu xin Chúa ban một tình bạn trong sáng khi tôi muốn tiếp tục đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời của cô ấy: ‘một ngưòi em gái mà cô ta chưa bao giờ có’.

—————–…Lời của Jim B…