Peter

Tôi đến từ nước Anh và tôi muốn chia sẻ với bạn câu chuyện của tôi, nhưng trước tiên tôi muốn kể bạn nghe về những gì đang xảy ra dạo gần đây.

Ít năm vừa qua, tôi đã kết bạn được với những người rất tuyệt vời. Một trong số họ là người tôi đã biết từ hồi trung học nhưng vài năm sau này mới hiểu rõ nhau hơn. Tôi coi anh ta là bạn thân nhất của mình. Chúng tôi cùng hay leo núi với nhau.

Sáu tháng trước anh ấy được chẩn đoán bị bệnh bạch cầu. Bệnh tình diễn tiến nhanh hơn, vài tháng qua, tôi có cơ hội ở với anh ấy thường xuyên vì sức khỏe anh ấy sa sút. Trước khi tôi biết điều này, anh ta đã được đưa vào bệnh viện và được tiêm morphine để giảm đau. Những tuần cuối cùng là cơ hội để chúng tôi có thể làm tất cả những gì có thể làm cho nhau.

Sau khi anh ấy về với Chúa, tôi quyết định đi xa một mình để leo núi. Tôi chưa từng làm việc này một mình bao giờ nhưng lại cảm thấy muốn dành thời gian ở riêng với Chúa…

Tôi đã lên ngọn Moosilakee. Đó là một ngọn núi dốc với nhiều thác nước đổ xuống. Sau 2 giờ, tôi lên được ¾  chặng và nhận thấy thực sự chỉ có mình tôi trên núi lúc ấy. Tôi thấy sợ vì những nguy hiểm có thể đang chờ tôi. Liệu một con gấu có thể tấn công tôi hay một con sư tử đang rình rập tôi chăng? Liệu tôi có bị vấp chân hay bị thương và không thể leo xuống? Thậm chí tôi còn nhớ tới chuyện một con bò vừa bị sư tử vồ chết chỉ cách ngọn núi này không hơn 10 dặm.

Tôi bắt đầu cầu nguyện. Tôi lấy chuỗi ra lần. Có lẽ tôi đã lần được 150 kinh. Tôi ngợi khen Chúa và hát cho đến hết những bài tôi thuộc. Khi xong, tôi nhìn xung quanh và cảm nhận sự an bình đang bao bọc quanh tôi. Âm thanh duy nhất có thể nghe được là tiếng gió thổi. Những đám mây đen đang ùa tới ngọn núi và tôi nhận ra mình đang đối mặt với thời tiết xấu. Lúc ấy tôi đang tới gần đỉnh núi. Dù rất sợ, tôi cầu nguyện và cảm nhận Chúa nói với tôi rằng đừng sợ mà hãy nhanh chân lên. Thế là tôi tiếp tục.

Lúc đó cơn mưa bắt đầu và nhiệt độ xuống còn 40 độ F. Gió càn lúc càng mạnh và tôi không thể nhìn thấy gì trước mặt. Tôi chỉ có thể thấy một cột mốc để dẫn lên tới đỉnh. Đôi khi có những bảng chỉ dẫn khác dọc theo lối đi nhưng tôi biết tôi đang đi đúng đường và đi theo hướng chỉ lên đỉnh núi.

Sau nửa giờ, rốt cuộc tôi cũng lên đến đỉnh. Trên này thật nhiều gió. Tôi chọn một tảng đá và nấp vào để tránh mưa và gió. Khi gió bị chặn, sự thinh lặng lại bao trùm. Tôi ngồi đó và tạ ơn Chúa vì Ngài đã bảo vệ tôi an toàn.

Tôi thay đồ ướt và dùng bữa với Chúa. Cùng ăn với tôi có chú thỏ, cô sóc đỏ và chú chim nhỏ. Chúng trông có vẻ an nhiên tự tại tha thẩn quanh tôi khi tôi nhớ lại những thời khắc ở cùng người bạn ấy.

Và một lần nữa tôi đặt các bạn và tôi vào Tảng Đá che chở, đó chính là Đức Giêsu.

Giờ đây, xin các bạn hãy cầu nguyện cùng tôi.

Lạy Chúa Giêsu xin hãy đến. Hãy đổ đầy con tim con lòng thành tín. Hãy nhóm lên trong chúng con ngọn lửa tình yêu Ngài. Thần khí Ngài, xin Ngài gửi tới và chúng con được dựng nên, xin Ngài đổi mới mặt đất này. (Tv 104,30)

Tôi đến đây để chia sẻ với các bạn về quá trình tôi vướng vào và thoát ra khỏi tình trạng đồng tính luyến ái (ĐTLA). Xin hãy nhớ rằng đây chỉ là một câu chuyện. Giờ đây tôi có nhiều người bạn với những cách trải nghiệm có thể hơi khác, nhưng đều dẫn tới những kết luận giống như tôi.

Có thể trường hợp tôi giống vài bạn ở đây, ở độ tuổi mới lớn, tôi nhận thấy việc tiếp cận người khác là một kinh nghiệm đầy thử thách. Hầu như mọi lúc, tôi cảm thấy lạc lõng trong thế giới này. Tôi thấy thật khó khăn khi tạo dựng và duy trì tình bạn.

Giờ đây, khi nhìn lại, tôi có thể nhận ra phần nào đó là do khó khăn của tôi, nhưng đã làm nảy sinh trong tôi những nhu cầu không được đáp ứng.

Không biết bạn có nhớ lúc bạn còn nhỏ hay không? Là con trai, bạn cảm thấy mình cần phải giống như những đứa con trai khác hoặc nếu là con gái, bạn cảm thấy mình cũng nên giống như những đứa con gái kia. Đó là một nhu cầu tình cảm đồng trang lứa, thật sự là một nhu cầu căn bản và tồn tại trong cả cuộc đời. Trước thời gian này, nếu là con trai, chúng ta cần cảm nhận được bố yêu thương hoặc ngược lại, nếu là con gái thì cũng cần cảm giác được mẹ yêu.

Từ bố mẹ, chúng ta thấy mình được chấp nhận và trở nên chính mình. Hay nói cách khác, chúng ta có được một tình yêu không điều kiện. Việc đáp ứng nhu cầu này ảnh hưởng rất lớn đến ta khi ta còn nhỏ và nếu như nó không được đáp ứng, chúng ta có thể sẽ gặp vấn đề.

Trong những năm tháng bé thơ, nhu cầu của tôi về tình yêu không điều kiện này hầu như không được đáp ứng. Tôi cảm thấy mình rõ ràng chẳng giống đứa con trai nào cả và cũng chẳng cảm nhận được sự an toàn trong tình thương của bố. Tôi nghĩ đây chính là điểm phát sinh vấn đề trong tôi.

Những gì tôi có thể nhớ đến lúc này là tôi đã có những ham muốn đồng tính và 10 năm trước đây, có thể nói tôi là đồng tính nam chính hiệu. Tôi đã cổ vũ chuyện này hết mình và là một thành phần đáng kể trong thế giới đồng tính. Tôi thường lui tới các quán bar, các cuộc diễu hành, hội thảo, những chuyến leo núi, quán ăn và địa điểm du lịch của giới đồng tính.

Quả là một thách thức khi đứng đây trước mặt các bạn, nói về tất cả khó khăn, tội lỗi và những chọn lựa mà tôi đã làm theo. Nhưng ơn sủng Chúa đã kéo tôi ra khỏi những gì mà giờ đây tôi xem chúng như một thời kì đen tối trong đời và tôi tin chắc rằng ơn sủng Ngài đang hiện hữu nơi đây, ngay lúc này.

Thế thì trở lại quá khứ bao lâu?

Tôi không nhớ rõ, nhưng tạ ơn Chúa! Nghiêm túc mà nói, từ kí ức xa xưa nhất, tôi biết có sự hiện diện của Chúa. Thật ra Ngài luôn ở quanh tôi. Tôi luôn biết rằng từ sâu thẳm trong đời mình, Ngài vẫn tồn tại, nhất là khi tôi tìm thấy chính mình trong sự hiện diện của Thánh Thể.

Khi lớn lên, cũng như những đứa trẻ khác, tôi có những mối quan tâm và những việc tôi thích làm. Tôi muốn gần bố hơn. Đó là điều tự nhiên. Thế nên tôi chuyển tình cảm từ mẹ sang bố. Tôi tìm sự hướng dẫn nơi bố và chờ tiếng OK để được gần bố. Nhưng bố lại không cho tôi điều ấy.  Việc này làm tôi đau đớn và cảm giác bị lừa dối. Tôi bắt đầu đánh mất tình yêu và lòng kính trọng nơi bố.

Cũng như mọi người, bố tôi cũng có những vấn đề của ông ấy. Bố nghiện công việc, làm việc rất nhiều và cũng nghiện rượu nên ông uống khủng khiếp. Ngoài xã hội, ông ấy là người chăm chỉ vui vẻ, còn ở nhà lại thường cộc cằn, kiêu căng và đáng sợ. Tôi biết điều này có thể khiến bố tuyệt vọng và cô đơn, có lúc tôi thấy thật tệ cho bố.

Chưa bao giờ bố hiện diện để đáp ứng nhu cầu tình cảm cho tôi và những thành viên còn lại trong gia đình. Có lúc tôi trở thành niềm động viên tình cảm cho cả nhà và đặc biệt là mẹ tôi. Việc này đưa tôi vào vị thế thật khó khăn. Vào thời kỳ rất quan trọng của tuổi thơ, tôi cảm thấy bị áp lực khi phải làm một việc rất người lớn. Tôi phải nâng đỡ mẹ thay cho bố tôi.

Tôi rất cần tình thương của bố, nhưng tôi cảm thấy thật xa cách ông khi phải gánh lấy một số trách nhiệm khi mình quá nhỏ. Thật đau, đau đớn rất nhiều. Tôi cảm thấy bị nhận chìm trong nỗi đau này. Tôi trở nên buồn và tức giận vì dường như không tìm thấy lối thoát. Những cảm xúc mạnh mẽ trong tôi chẳng giúp ích được gì mà tôi chỉ thấy càng lúc càng tệ đi.

Rốt cuộc để bảo vệ và tự chống đỡ, tôi bắt đầu dựng lên quanh mình những bức tường và tự mình tách biệt khỏi sự thực đau đớn ấy. Tôi bắt đầu xem TV rất nhiều. Tôi tránh xa bố. Tôi không muốn mình giống bố. Tôi không muốn hiểu bố. Tôi cũng cảm thấy một khoảng cách đang lớn dần giữa tôi và các cậu bạn hàng xóm cũng như bạn bè trong trường. Tôi chẳng thể hòa đồng được với chúng nó. Mặc dù rất muốn làm bạn với chúng nhưng tôi sợ chúng và sợ những gì các bạn ấy ‘có thể’ gây ra cho mình. Dần dần tôi cảm thấy mình vụng về, thiếu tự tin và để an toàn, tôi cố giữ khoảng cách với chúng bạn.

Tôi cũng bắt đầu tự tách mình khỏi những cảm xúc, đến nỗi tôi chẳng thể chịu đựng được. Cảm giác tức giận và lo sợ sớm được ngăn chặn và cuốn đi nhờ những trò tiêu khiển trên truyền hình cũng như hình ảnh đẹp tưởng tượng trong tôi.

TV đã trở nên lối thoát hoàn hảo. Nó làm mờ đi những nhiễu loạn và nỗi thất vọng, làm tôi cảm thấy an toàn và ‘vui vẻ’. Nó mang lại cho tôi thứ gì đó để cười cợt và tạo nên bức tường khổng lồ che chở tôi.

Truyền hình đã thế chỗ cho bố tôi. Rất tuyệt. Nó chẳng bao giờ quát mắng tôi, chẳng bao giờ hạ thấp tôi và lại còn giới thiệu cho tôi những người lớn dễ mến hơn trong trí tưởng tượng của mình. Thói quen xem TV hết kênh này đến kênh khác trở thành cuộc săn tìm một ông bố tốt lành và ngay cả tình cảm bạn bè. Các nhân vật chẳng thể có thật nhưng tôi dường như chẳng để ý gì đến việc đó.

Cho đến thời đểm ấy, tôi cũng chưa thật sự cảm nghiệm cảm xúc giới tính, nhưng hơn thế là khao khát được mọi người và bạn bè yêu thương chấp nhận mình. Tôi chỉ dám nhìn bọn họ ở khoảng cách khá xa và chẳng thể đến gần hơn để tạo một mối liên hệ thật sự với họ.

Học cấp II, khi đến tuổi dậy thì. Tôi bắt đầu tìm mẫu người mới. Cảm xúc giới tính ùa tới, mang theo chúng những hình ảnh thu hút tôi. Chẳng hiểu điều gì đang xảy đến, tôi lo sợ nhưng cũng ngạc nhiên thích thú. Tôi bắt đầu thủ dâm.

Về kiến thức giới tính, tôi sống một cuộc sống khép kín và chẳng biết gì về cảm xúc giới tính mà mình mới cảm nghiệm. Tất cả những gì tôi biết trong thế giới nhỏ bé tách biệt của mình là việc tìm được một cách giải tỏa niềm đau của mình.

Tôi có cảm xúc giới tính với các bạn nữ không? Không. Dù bất cứ lý do gì, việc này chẳng thể nào xảy đến với tôi. Tôi nói chuyện rất nhiều với các bạn gái cùng trường và cả với lối xóm. Nó như một kiểu đối thoại điên rồ để tôi gần gũi họ trong giao tiếp nhưng cũng để tôi giữ khoảng cách. Bây giờ tôi hiểu đó là một cách để tôi tự bảo vệ mình.

Đến khi học trung học, tôi có dịp nói chuyện với các nhà tư vấn. Tôi buồn và rất bối rối. Lo rằng mình chẳng thể kết bạn với ai. Họ giúp tôi giải phóng cảm xúc mình. Tôi cảm thấy thoải mái khi làm được điều này với sự có mặt của người lớn mà không bị phê phán. Thế nhưng tôi vẫn chưa tìm được điểm mấu chốt của vấn đề. Tôi chưa bao giờ có thể tìm được một hướng dẫn đích thực nào cả. Tất cả chỉ như cuộc trò chuyện ngớ ngẩn.

Tôi có đề cập đến vấn đề thủ dâm và ham muốn đồng tính của mình cho một người tư vấn trong thời gian học đại học. Ông ta đưa ra định nghĩa cho những cảm nghiệm của tôi. Ông ấy nói: “Peter, cậu có bao giờ suy nghĩ xem liệu cậu có phải là ‘gay’ không?”. Sau đó ông ta chỉ tôi những cách thức tinh vi để tìm sự thỏa mãn khi quan hệ tình dục với đàn ông.

Giờ đây tôi nghĩ rằng ông ta có ý định tốt nhưng thực tình đã mang đến cho tôi một sự thương hại sai lầm hòng giúp tôi thoát khỏi nỗi đau. Nhưng bạn biết không, ông ta chẳng hiểu tôi gì cả.

Bề ngoài, tôi hứng khởi nghĩ rằng mình sẽ liên hệ được với người khác và đó sẽ là những trải nghiệm đầy sảng khoái thay vì đau khổ nhưng thẳm sâu bên trong, những gì ông ta nói có vẻ không phù hợp với tôi. Có điều tôi ngộ ra rằng tôi đã thật khờ dại và chẳng hiểu biết gì về tất cả những điều này.

Nhà tư vấn đề nghị tôi đến gặp một nhóm hỗ trợ người đồng tính trong vùng. Tôi đã đến và ngay khi tôi bước vào nơi này, tôi đã được chào đón thật nồng hậu và xúc động. Tôi cảm nhận tất cả mọi sự đến với tôi cùng một lúc từ những người đàn ông kia.

Rất mau chóng, tôi đã gặp một người ở đây, người mà lần đầu tiên tôi đã tiếp cận tình dục. Chẳng bao lâu sau, tôi bắt đầu quan hệ tình dục với những người khác. Hết người này đến người kia. Một vài người tôi ở với họ khoảng 6 tháng hoặc hơn, một số khác chỉ vài tuần. Nơi đó như thể là nguồn cung cấp người tình vô tận.

Ở giữa sự hứng khởi tình dục này, tôi vẫn cảm thấy nhức nhối trong thâm tâm. Thế nhưng tôi lại thấy bị thúc giục phải tiếp tục quan hệ tình dục đồng tính vì nó giúp tôi quên đi nỗi đau. Trong 5 năm, tôi cố tìm kiếm tình yêu trong vòng tay của những người này và đôi khi tôi cảm thấy mình tìm được nó. Tôi cũng cảm giác mình được chấp nhận và giống như một người trong nhóm.

Tôi có sợ bị lây AIDS không? Có. Tôi sợ. Nhưng tôi lại quá chăm chú vào thú vui tình dục và khả năng phát triển tình bạn chân thật như người ta hứa hẹn và dường như chẳng có vấn đề gì lớn vào lúc đó khi phải suy nghĩ về mối nguy hiểm của những bệnh lây qua đường tình dục.

Dù vậy cũng đã có một bạn tình ngăn tôi lại, buộc tôi phải xem lại mình đang làm gì. Đó là khi tôi mời một người lạ mà tôi gặp bên đường về nhà sau khi anh ta ra hiệu muốn quan hệ tình dục. Đang khi quan hệ, tôi hỏi tên anh ta là gì. Người đó nói: ‘Không tên tuổi gì hết. Chỉ có sex thôi. Tiếp tục đi.’

Ngay lúc ấy tôi biết rằng có điều gì đó thật sai lầm trong hướng đi mà tôi đang chọn. Tôi sẽ không thể để trí tưởng tượng của mình suy đoán xem liệu những cuộc gặp gỡ thế này có dẫn tôi tới một lối sống viên mãn hay không nữa. Tôi bắt đầu trở lại với niềm tin nơi Chúa để tìm câu trả lời.

Giờ đây chuyện ấy nghe có vẻ kì cục, nhưng lúc mọi việc diễn ra, tôi đã tin vào Chúa. Tôi đã tham dự thánh lễ và cầu nguyện rất nhiều nhưng thường nhận ra mình hay khóc than vì những lý do không đâu.

Và rồi cũng đã xảy ra, tôi bắt đầu kêu gào Chúa trong nuớc mắt. Tôi tuyệt vọng cầu khẩn Người giúp.

Không quá lâu sau đó, một phụ nữ tên Mimi mà tôi quen tình cờ trong công việc, đến gần tôi trong căn tin và hỏi: ‘Peter, bạn không phiền ăn trưa với tôi chứ?’ Tôi đồng ý và chúng tôi cùng ăn với nhau. Khi chúng tôi sắp đi, cô ta dừng lại và nói: ‘Peter này, cầu nguyện là một phần quan trọng trong đời sống của tôi. Tôi là một Kitô hữu và thỉnh thoảng tôi xin Chúa ban một lời khôn ngoan cho bạn tôi. Tôi có lời này cho bạn đây. Bạn không phiền nếu tôi chia sẻ với bạn chứ?’ Tôi nói: ‘Dĩ nhiên rồi. Chúng ta cùng đi dạo nào.’

Tôi không biết điều gì đang xảy ra. Khi chúng tôi đi qua bãi đậu xe, cô ấy tiếp tục: ‘Peter, nếu tôi sai, tôi xin lỗi trước. Có phải bạn đang chiến đấu với những cảm xúc ĐTLA không?’ Bạn biết không, tôi đã làm một việc mà trước đây tôi chưa từng bao giờ làm trước mặt một ai, trừ một người tư vấn từ nhiều năm trước. Tôi đổ sụp xuống trong nước mắt và nói: ‘Đúng vậy’. ‘Và tôi đang phải chịu đựng quá nhiều’.

Một cảm nghiệm kì lạ xảy ra sau đó. Tôi cảm nhận nỗi buồn thật sâu thẳm. Tôi khóc như mưa khi cô ta ôm tôi. Nhưng không, cũng ngay lúc ấy tôi cảm thấy thật vui sướng. Qua làn sương mù, qua cánh tay của một người bạn, Chúa đã vươn đến tôi.

Cô ấy nắm lấy tay tôi và cùng cầu nguyện với tôi. Sau đó, cô ta kể tôi nghe về một nhóm bạn ở hội thánh của cô ấy nơi có người cũng đang phải chiến đấu nội tâm như tôi, họ cho và nhận sự nâng đỡ từ nhau qua việc tiếp cận những vấn đề xung quanh chuyện ĐTLA với góc nhìn của người Kitô hữu. Tôi gia nhập nhóm và bắt đầu tham dự những buổi họp hàng tuần.

Một năm rưỡi tiếp theo thật tuyệt vời. Nhóm này đã giúp tôi thu lượm lại những mảnh vỡ của cuộc đời. Tôi bắt đầu nhận thấy điều gì đang diễn ra trong tôi. Tôi không còn quan hệ tình dục với đàn ông và ngừng thủ dâm, tôi cũng có vài trải nghiệm bạn bè thật tuyệt vời. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm giác như đang đi đúng đường.

Tôi ở với họ một thời gian, lãnh nhận rất nhiều và cũng chia sẻ với họ, nhưng họ không phải là người Công Giáo. Trong tim tôi, tôi biết mình cần phải kết bạn với những ai tin vào bí tích Thánh Thể, là cốt lõi của tình bạn. Vì thế việc đồng hành cùng nhóm bạn này càng lúc càng trở thành một vấn đề đối với tôi, nên cuối cùng tôi rời bỏ họ.

Tôi nhanh chóng bị mất phương hướng và bắt đầu quan hệ tình dục đồng giới trở lại. Tôi quan hệ ít hơn trước nhiều nhưng lại cảm thấy xáo trộn và cô đơn như trước. Tôi thấy thất vọng và nhiều đêm ngủ trong nước mắt. Tôi chờ đợi. Bốn năm trôi qua.

Vào một đêm đặc biệt, một lần nữa sau khi kêu khóc với Chúa, tôi cảm nhận Chúa Giêsu nói với tôi. Người bảo tôi quay về đường ngay nẻo chính. Tôi thống thiết kêu lên ‘Không, Chúa ơi.’ ‘ Làm thế nào hả Chúa? Làm sao con con có thể? Sao Ngài lại bỏ con một mình lần nữa?! Con không thể làm được việc này một mình, Chúa ơi!’ Với một giọng nói mạnh mẽ và trìu mến trong tim, Ngài đáp lại rằng Ngài sẽ giúp tôi.

Có bao giờ bạn cảm nhận sâu xa rằng Chúa đang nói với bạn không? Hãy chú ý nhé. Đó là quà tặng đấy!

Tuần đó một người bạn gọi cho tôi. Anh ta không biết gì về tình trạng của tôi. Tôi chỉ quen anh ta trong Hội thánh nọ và anh ta chỉ muốn bắt liên lạc lại với tôi thôi. Vào ngày đặc biệt đó, anh ta tình cờ gọi tôi. Anh ta bắt đầu luyên thuyên về công việc giúp các em tuổi mới lớn và hỏi tôi xem có sẵn lòng giúp anh ấy không. Tôi nói: ‘Không,…không đâu Bob. Tôi không thể’. Anh ấy hỏi: ‘Sao lại không? Chuyện gì vậy?’ ‘Đang có vấn đề lớn cần giải quyết, tôi không thể kể được. Anh ấy nói: ‘Có thể nắm lấy dịp này, Peter. Hãy nắm lấy cơ hội, kể tôi nghe đi.’ Tôi im lặng và bắt đầu chia sẻ về khó khăn của mình. Tôi sợ nhưng lời nói lại cứ tuôn ra.

Khi tôi kể xong, anh ta nói: ‘Được rồi. Tôi nghĩ anh cần giải quyết việc này trước tiên. Anh để tôi giúp anh chứ?’ Tôi nói: ‘OK, nhưng anh có ý định gì?’ Anh ta im lặng và bắt đầu kể tôi nghe về một nhóm trợ giúp của Công Giáo, cho cả nam và nữ tên là ‘Lòng Dũng Cảm’. Tôi hỏi: ‘Thật sao? Công Giáo à?’ ‘Vâng’. Anh ta nói. ‘Và đúng ra, tuần tới này sẽ diễn ra hội thảo hằng năm của nhóm trong vùng.’ Tôi không thể tin được. Vâng, Chúa lại đến một lần nữa. Tôi cầu nguyện. ‘Cám ơn Chúa Giêsu! Cám ơn Ngài đã nhân từ và xót thương con, đã cho con những người bạn như Bob và Mimi.’

Tôi đã đến dự hội thảo và một lần nữa cảm nhận tình yêu Chúa đang ôm ấp tôi. Tôi cũng bắt đầu tham dự những cuộc họp địa phương hàng tuần của tổ chức ‘Lòng Dũng Cảm’. Suốt trong thời gian này tôi bắt đầu học lại, thật ra là học một từ mới, khiết tịnh, và bắt đầu sống theo điều ấy.

Khi tôi bắt đầu nỗ lực sống đời sống khiết tịnh, một thế giới mới mở ra quanh tôi. Những tình bạn tốt đẹp với người khác được hình thành và tôi cảm nhận rộng hơn, sâu hơn về tình yêu và sự trưởng thành.

Tôi cũng cảm nhận được những nâng đỡ tinh thần của mọi người để tiếp tục sống khiết tịnh (thanh sạch). Mọi việc thực sự bắt đầu cùng đến với nhau. Tôi tham dự những buổi họp của cộng đoàn ‘Lòng Dũng Cảm’. Ngoài những buổi họp, tôi kết bạn với các thành viên khác, cùng nhau leo núi, thăm viếng những nơi cần đến, cùng ăn uống, thỉnh thoảng cùng xem phim.

Ham muốn tình dục lắng xuống. Tôi bắt đầu có những giấc mơ tốt đẹp trong đó Chúa chỉ dẫn tôi quay về để chiến đấu (với cám dỗ). Chúa bảo tôi phải sắp xếp lại cuộc sống và loại bỏ tất cả những gì có thể cám dỗ tôi trở lại những đam mê.

Tôi đem cho đi chiếc TV, tôi bắt đầu tham dự thánh lễ và xưng tội thường xuyên. Chúa, đấng tôi tin tưởng, đã trân trọng cam kết này của tôi.

Không lâu sau đó, Ngài đã gửi tới cho tôi một người tham vấn Công Giáo của NARTH (Hiệp Hội Quốc Gia về Nghiên Cứu và Trị Liệu ĐTLA) thật tuyệt vời. Trong những lần gặp gỡ, tôi xác định thêm những nhu cầu và dâng hết lên Chúa từng ít một và tất cả được đáp ứng cùng một lúc. Tôi cũng học cách làm thế nào để áp dụng đức tin Công Giáo của mình một cách tốt hơn trong nhiều tình huống khác nhau.

Kết quả là tôi đã dẹp bỏ thế phòng thủ và sự căm ghét bố mình. Giờ đây tôi có thể yêu thương bố. Thực tình chúng tôi đã rất hòa hợp với nhau. Ông ấy không còn nghiện rượu nữa à? Không, ông ta vẫn uống, nhưng tôi tìm thấy sự tha thứ như một ơn ban và tìm cách tận dụng điều này.

Thế còn nỗi đau trong tôi? Đã qua rồi. Nó dường như nổ tung giống như mây bão sau sấm sét và tôi lại bắt đầu cảm nhận một sức mạnh nội tâm đang lớn lên.

Tôi vẫn bị cám dỗ.  Vâng, thỉnh thoảng nhưng không thường xuyên nữa, vì giờ đây tôi đã có một đời sống cầu nguyện mạnh mẽ hơn, sự hiện diện thường xuyên của Chúa trong Thánh Thể, Bí Tích Hòa Giải  và những người bạn mà tôi có thể tìm đến khi cần. Tôi cũng có mặt khi có ai cần đến mình. Hỗ trợ cho tất cả việc này là nhờ nhiều bạn tốt, những người mà tôi cảm thấy mình chính là một trong số họ, có vài người tôi đã gặp ở nhóm trẻ.

Tôi cũng đã hẹn hò với phụ nữ. Thật là một trải nghiệm tuyệt vời và không cảm thấy căng thẳng cũng như không phải nói chuyện luyên thuyên với họ để giữ khoảng cách an toàn như trước đây.

Vậy hiện nay tôi có bắt đầu đời sống tình dục với phụ nữ chưa? Chưa. Thật ra tôi cảm thấy chắc rằng, đầu tiên phải làm triển nở một tình bạn trước đã, rồi chờ đến lúc kết hôn trước khi tiến hành chuyện tình dục. Qua việc này tôi thấy mình đang tìm đến sự trưởng thành và mãn nguyện mà trước đây tôi chưa bao giờ có được trong đời sống đồng tính. Tôi cũng đang trải nghiệm ước muốn được gần gũi hơn với phụ nữ, điều này hợp với khuynh hướng tự nhiên của nam giới, và còn hơn thế nữa.

Bạn biết không, đó là một hành trình dài, nhưng thật tình có thể nói rằng nó thật đáng giá. Sự lớn mạnh, việc học hỏi và ngay cả những trở ngại, qua năm tháng bằng cách nào đó đã trở nên một quà tặng. Cho đến giờ, những năm sống đức khiết tịnh trong Chúa vừa qua thực sự là thời gian tươi đẹp nhất.

Tôi đã có cơ hội để chia sẻ chứng từ của mình cho người khác. Tôi cũng đã được học hỏi về sự toàn vẹn của niềm tin Công Giáo và nhận thức vững chắc hơn về mối tương giao với Chúa và mọi người. Từ đây tôi sẽ đi đâu, tôi chưa biết. Tôi sẽ tiến theo từng cột mốc dẫn đường từ từ và cậy trông vào tình yêu của Chúa theo lối đi của Ngài.

Vài cảm nghĩ cuối cùng.

Nếu bạn được ban tặng khả năng làm người khác cảm thấy họ hòa nhập được với mọi người (làm cho một người đàn ông cảm thấy họ cũng giống như những người đàn ông khác hoặc làm cho một người phụ nữ cảm giác mình như những người phụ nữ khác), bạn hãy chia sẻ khả năng ấy. Ngay cả khi người đối diện bạn là một người đồng tính. Bạn không cần phải đồng tình với những gì họ đang làm. Bob và Mimi không đồng ý khi tôi tiếp tục sống lối sống đồng tính, nhưng họ đã cầu nguyện và cho tôi tình bạn và sự hướng dẫn.

Và nếu chính bạn cảm thấy mình đồng tính hoặc đang bị cám dỗ với tình dục ngoài hôn nhân, hãy chiến đấu để sống khiết tịnh, hãy học hỏi càng nhiều càng tốt từ những gì bạn đang trải qua, hãy tìm kiếm một tình bạn đích thực và quan trọng nhất là hãy đến gần Chúa. Hãy kêu xin và nghe theo Ngài. Ngài sẽ không làm bạn thất vọng.

—————
….Lời của Mark…