Jim B

Cứ đến mùa Chay, tôi lại làm một bảng tổng kết những việc tôi cần cải thiện trong đời sống tinh thần. Tôi vẫn cần phải sửa chữa khuyết điểm nhưng cũng vui mừng vì đã đạt được ở mức như hôm nay. Vai trò tích cực của tôi như một thành viên của ‘Lòng Dũng Cảm’ và là người ủng hộ cho nhóm ‘Khuyến khích’ (‘Encourage’). Đời sống cầu nguyện và tham gia vào công tác của giáo xứ giúp tôi có thể sống đời sống Kitô hữu lành mạnh và khiết tịnh.

Trong quá khứ, không phải lúc nào cũng như thế! Khi tôi 21 tuổi, sau khi rời bỏ nhà tập và không tiếp tục tuyên khấn để trở thành thầy dòng, tôi đã bị ép buộc quan hệ tình dục lần đầu. Tôi ở vào một tình thế khó xử – bất chấp lương tâm – tôi muốn khám phá một thế giới mới mà theo tôi, có thể là câu trả lời cho những nhu cầu tình cảm của mình. Tôi chỉ là một cậu bé sợ hãi, cô đơn và nhút nhát. Tôi bắt đầu tìm đến tình dục, nhưng thực ra tôi đang tìm một “Ông Tốt Lành” nào đó, có thể là bố tôi, mẹ tôi, người yêu tôi, một người nâng đỡ tôi nhiệt tình. Sáu năm sau lần trải nghiệm đầu, tôi nghĩ tôi đã gặp được ông ấy. Chúng tôi có những người bạn, những cuộc đi chơi, tham gia các tổ chức, xem phim, và thậm chí tham dự vào một giáo phái, nơi tôi trở thành giáo sĩ. Lối sống này cho phép tôi được mọi người để ý và chấp thuận, điều mà tôi hằng mong mỏi.

Nhiều người trong cộng đồng ĐTLA đã mơ ước có được một mối quan hệ lâu dài như thế, nó kéo dài 21 năm. Vì nhiều người đã tìm kiếm những “Ông/ Bà Tốt Lành” nào đó, nhưng những người này chẳng bao giờ xuất hiện. Ngay cả khi bạn tìm thấy giấc mơ trần thế này, bạn vẫn nuôi dưỡng một nhân vật tưởng tượng trong đầu như một Peter Pan trong phim ảnh. Có thể bạn cảm thấy yêu và chẳng cần phải lo nghĩ khi tưởng tượng như thế, nhưng nó hẳn sẽ không khiến bạn trưởng thành. Bạn sẽ chẳng bao giờ trưởng thành về mặt tình cảm, vì thế đó là một sự lừa dối. Hãy đối diện với sự thật rằng Chúa không hoạch định một điều như thế, vì mối quan hệ đồng tính  kiểu ấy không phải là sự kết hợp thể lý đích thực và cũng không bổ trợ cho nhau.

Có người sẽ hỏi: “Sao bạn lại sống theo kiểu này quá lâu như vậy?” Có một sự thật khắc nghiệt là nếu bạn bị vướng vào chuyện đồng tính, nó giữ bạn rất chặt. Có khi, bạn phải chiến đấu với nó cả đời. Xã hội bảo bạn hãy nhượng bộ, chiều theo những cảm xúc đó và hãy “sống khoẻ”. Thật dối trá. Thánh Phao lô đã nói về “cái gai trong con người” chúng ta. Qua ví dụ của Ngài, Thánh Phaolô bảo chúng ta đừng để vướng vào cám dỗ. Cách nay 11 năm, như người con hoang đàng, tôi nhận thức được tình trạng của mình và nhờ ơn Chúa, tôi đã có thể sống đức khiết tịnh từ khi ấy. Chúa Thánh Thần đã hoạt động qua trường hợp của tôi thế này:

Tôi biết và khiếp sợ điều không thể tránh khỏi này: khi “bạn trai” Leo qua đời, tôi sẽ bị bỏ lại một mình. Ông ta đang bước sang tuổi 80 còn tôi vừa mừng sinh nhật thứ 50 của mình. Tôi đã yêu thương ông ấy và sẽ mãi như thế, tôi luôn cầu nguyện cho ông ấy mỗi ngày. Với việc nhường lại giáo đoàn tôi đang coi sóc, chúng tôi đã gia nhập Giáo hội Hợp Nhất Chúa Kitô, một nhóm theo thuyết siêu hình, vốn là cầu nối cho tôi bước từ một giáo hội “đồng tính” để cuối cùng quay trở lại Giáo hội Công Giáo Rôma. Chúng tôi được những người ở Giáo hội kia chấp thuận, khuyến khích và ủng hộ trước khi và trong suốt thời gian Leo bị bệnh, họ chấp nhận quyết định cuối cùng của tôi là quay về với đức tin hồi tôi còn trẻ và một đời sống khiết tịnh.

Suốt tháng 5 năm 1988, Leo hấp hối tại bệnh viện. Trong khi đang chăm sóc ông ta với những lời xác tín tích cực của Giáo hội Hiệp Nhất Chúa Kitô, một lời kinh bất chợt đến với tôi, tôi đã không đọc nó từ 25 năm nay, kinh Hãy Nhớ. Tôi đọc lại gần hết cả bài kinh nhưng không thể nhớ đưọc câu kết. Sau khi tôi rời Leo và tiến đến chiếc xe trong bãi đậu, tôi chợt nhớ ra câu cuối cùng. Đó không chỉ là câu: “Lạy Mẹ là Mẹ Chúa Cứu Thế, xin chớ bỏ lời con kêu xin, một dủ lòng thương mà nhậm lời con cùng. Amen” mà chính Mẹ Maria, người mà tôi đã sập cửa ngăn cản trong nhiều năm, nay lại đến và đưa tôi trở lại với Giêsu, Con Mẹ. Đêm đó tôi tìm được lại chuỗi Mân Côi của mình và bắt đấu cuộc hành trình quay về nhà Cha. Hôm đó là ngày 13 tháng 5, ngày kỉ niệm Đức Mẹ hiện ra lần đầu tại Fatima.

Vài ngày sau, một phiên bản bức tranh bị rơi xuống đất của Murillo mô tả hai trẻ Giêsu và Gioan Tẩy giả đang ăn bánh làm tôi nghĩ đến các phép bí tích. Suốt buổi thăm viếng tại bệnh viện đêm đó, tôi nhận thấy vị linh mục tại đó đã không vào thăm Leo vì Leo có trong danh sách những người thuộc Giáo hội Hợp Nhất dù đã từng có quá khứ là người Công Giáo. Cô y tá chuyển anh ta đến vị tuyên úy của bệnh viện. Sau khi thuyết phục, Leo được lãnh nhận Bí tích Xức dầu, tôi liền kể cho vị tuyên uý câu chuyện của tôi. Ông đề nghị tôi đến với vị mục tử nơi địa phương tôi ở. Hợp lý thay, đó là một Cộng đoàn Công Giáo có tên Chúa Thánh Thần.

Vào cuối đêm 31 tháng 5, lễ Đức Mẹ Thăm Viếng, Leo qua đời. Trên đường về nhà, trong khi dừng lại đợi đèn tín hiệu, tôi nghe một tiếng nói nhỏ: “Jim, mi đã tự do. Giờ mi có thể làm bất cứ điều gì.” Vào buổi tối tiếp theo, người coi sóc Cộng đoàn Chúa Thánh Thần nói với tôi và đảm bảo với tôi rằng không có gì làm tôi lìa xa các bí tích. Ông ấy nghe tôi xưng thú tội lỗi sau 23 năm. Đó là những giây phút thật cảm động, dù tôi đã mất đi người bạn thân nhất nhưng đã tìm lại được kho báu đã mất: Giáo Hội Công Giáo. Chính Chúa Giêsu đã mang tôi trở lại Giáo hội qua tác động của Mẹ Ngài và qua quyền năng của Chúa Thánh Thần trong một chuỗi sự kiện trước cái chết của bạn tôi.

Sức mạnh Thánh Thần không ngừng đem tôi đến những chân trời mới. Năm 1989, đang khi hồi phục sau khi bị gãy chân, tôi đã đọc cuốn: Khó khăn và bước đệm tới thành công của Cha Benedict Groeschel. Cộng đoàn ‘Lòng Dũng Cảm’ được nhắc tới trong sách và tôi đã tìm hiểu hơn về nó. 9 năm trước, tôi đã tham dự buổi họp mặt đầu tiên và trở thành một thành viên tích cực kể từ đó. Tôi đã xây dựng được nhiều tình bạn thân mật, trong sáng và lành mạnh, làm sâu đậm hơn mối quan hệ của tôi với Chúa Giêsu.

Ngày 31 tháng 5 vừa qua, tôi đã tuyên thệ và trở thành một thành viên của một học viện, nơi tôi có thể sống giữa đời, chia sẻ thông điệp của Chúa Giêsu qua ‘Lòng Dũng Cảm’ và những sứ vụ tông đồ khác. Tôi đã được Chúa tỏ lòng tha thứ, tình yêu và quan tâm, Ngài dẫn tôi tới tầm cao mới của hoan lạc và an bình. Đây là những món quà của Giáo Hội, không kết án tôi nhưng chào đón tôi quay về vòng tay yêu thương.

——————————
…Lời của các thành viên khác…