Giáo huấn của Hội Thánh

“…người ta đã diễn giải tình trạng đồng tính luyến ái một cách tốt đẹp quá đáng, một số người đã đi quá xa đến nỗi nói tình trạng này không tốt cũng không xấu, thậm chí lại cho rằng tốt.”
Thư của Bộ Giáo lý Đức tin (BGLĐT) gửi cho các Giám mục Công Giáo về việc chăm lo mục vụ cho những người đồng tính, số 3, 1986

Bạn thỉnh thoảng nghe người ta nói: “Giáo Hội chấp nhận ĐTLA như chuyện tự nhiên và bình thường”, hoặc “Giáo Hội lên án những người đồng tính”. Để giải sự rối rắm này, bài viết sau đây sẽ trích dẫn và bình luận về 11 tuyên bố từ một bức thư năm 1986 với nhan đề “Thư gửi cho các Giám mục Công Giáo về việc chăm lo mục vụ cho những người đồng tính”.

Dưới đây là 11 điều Giáo Hội dạy về tình trạng ĐTLA:

1.      Kết hợp yêu thương và hiến dâng đời sống

“Giáo Hội…tôn vinh ý định thiêng liêng của việc kết hợp yêu thương và hiến dâng cuộc sống cho nhau giữa người nam và người nữ trong bí tích hôn nhân.” Thư BGLĐT, số 7.

Thiên Chúa đã sáng tạo nên tính dục với hai mục đích: hạnh phúc của người nam và người nữ được hợp nhất trong tình yêu hôn nhân và hạnh phúc của sự sống mới được phát sinh từ sự kết hợp ấy. Nếu tước đi một trong hai mục đích ấy – ví dụ như việc ngoại tình, mại dâm, thủ dâm, tình dục trước hôn nhân – thì hoạt động tính dục trở nên tiêu cực và giới hạn, bởi hai mục đích trên đã được tạo nên bên trong con người chúng ta. Về thể lý, chúng ta được dựng nên để yêu thương và làm phát sinh sự sống mới. Bất cứ những hành vi tình dục nào thiếu một trong hai mục đích ấy sẽ tách chúng ta ra khỏi vai trò dự phần vào công trình của Thiên Chúa và khỏi những gì Thiên Chúa muốn dành cho ta; chúng xóa sổ và triệt tiêu vai trò của tính dục và vai trò của bản thân chúng ta.

2.      Một thiết lập mang tính bổ sung

“Chọn một người cùng giới để phục vụ cho hoạt động tình dục của mình chính là phá hủy biểu tượng và ý nghĩa đẹp đẽ mà Đấng Tạo Hoá đã thiết lập về tính dục, nếu không nói đến mục tiêu của hành vi tính dục. Hoạt động tình dục đồng giới không phải là sự kết hợp bổ sung cho nhau để thông truyền sự sống…” Thư BGLĐT, số 7

Kế hoạch định của Thiên Chúa dành cho chúng ta là việc gắn kết huyền nhiệm của người nam và người nữ, vượt qua cách biệt giới tính để nên một. Tình dục đồng giới sử dụng giới tính cho một mục đích khác hơn những gì mà Đấng Tạo Hoá đã hoạch định. Bản chất của cơ thể chúng ta chẳng cần đòi hỏi những chứng cứ khoa học phức tạp để chứng minh một sự thật hiển nhiên là chúng không được tạo ra để kết hợp đồng giới. Con tim của chúng ta cũng không thể kết hợp như thế, Giáo Hội cũng đã nói vậy. Thế nên việc đó không tốt lành gì cho hạnh phúc và sự phát triển về lâu về dài. Thiên Chúa đã tạo dựng nên chúng ta để “kết hợp bổ sung cho nhau” và để sinh sôi nảy nở.

3.      Khuynh hướng ĐTLA là rối loạn khách quan

“Mặc dù xu hướng đặc biệt này của người ĐTLA không phải là một tội, hầu như là một khuynh hướng mãnh mẽ, hướng tới một điều sai trái về bản chất; và do vậy bản thân khuynh hướng này phải được xem như một rối loạn khách quan.” Thư BGLĐT, số 3

Những hấp dẫn tính dục đồng tính có thể trỗi dậy với nhiều lý do có thể hiểu được, cả lý do tâm lý lẫn tình cảm. Đôi khi chúng nhất thời – đặc biệt với những thanh thiếu niên – nhưng đối với một số khác, những cảm xúc đồng tính đã bén rễ sâu và khó vượt qua được. Giáo Hội nói, không phải là tội nếu có những cảm xúc cuốn hút đồng tính như thế (đặc biệt nếu như người đó không cố ý chú tâm vào yếu tố gợi dục), nhưng đây là một rối loạn khách quan, là một vấn đề.

Có lẽ khó có thể hiểu được “rối loạn khách quan” là gì. Xu hướng nhắm tới một hành vi tính dục đồng giới, về bản chất, ước muốn đó là đi theo một hướng sai. Theo cách thông thường, đại đa số người nam và người nữ đều được Chúa trao ban sự cuốn hút tự nhiên hướng tới việc kết hợp thân xác với người khác giới. Điều này rất tự nhiên và tốt lành vì nó hướng đại đa số con người đến hôn nhân trong khi những cuốn hút đồng giới mặc dù không tội lỗi nhưng lại kết thúc bằng một hành vi được gọi là rối nhiễu nếu người ta buông xuôi theo những cảm xúc ấy.

Có thể có người sẽ phản đối nếu ta cho rằng đàn ông ham muốn phụ nữ là một hành vi rối, nhưng xu hướng của một hành vi như vậy được xem là chuyện tự nhiên nhưng bị hướng dẫn sai trong những tình huống thông thường. Tuy nhiên trong trường hợp hôn nhân, khuynh hướng này tốt lành bởi nó dẫn đến sự tăng cường kết hợp người nam và người nữ và việc nảy sinh ra sự sống mới, một con người mới.

Hấp dẫn tính dục đồng giới không dẫn đến việc gia tăng sự kết hợp người nam và người nữ cũng như việc sinh ra con người; thế nên chúng được xem như bị rối loạn khách quan nhưng không có tội (trong bản chất của chúng).

4. Không được chấp nhận về mặt luân lý

“…Thế nên sự quan tâm đặc biệt và chăm sóc mục vụ phải nhắm đến những người đang trong tình trạng này, sợ rằng nếu người để đời làm họ tin rằng sống và hành động theo khuynh hướng đồng tính là một lựa chọn có thể chấp nhận về mặt luân lý…Chỉ trong mối quan hệ vợ chồng thì việc sử dụng khả năng của giới tính mới hợp luân lý.” Thư BGLĐT, số 3 và 7

5. Giáo Hội không gọi một ai là “người ĐTLA” cả

“Ngày nay, Giáo Hội…từ chối xem một người là “đồng tính luyến lái” hay “dị tính luyến ái”, nhưng kiên định rằng mỗi người đều có một căn tính nền tảng: là thụ tạo của Thiên Chúa, nhờ ân sủng, trở nên con của Ngài và được thừa hưởng cuộc sống vĩnh hằng.” Thư BGLĐT, số 16

Giáo Hội không dán nhãn bất cứ người nào. Khi gọi một người là “gay” hay “les” hay “homo” tức là định nghĩa tất cả con người ấy chỉ qua một khía cạnh. Việc này có thể khóa chặt căn tính của một con người và ngăn cản những tiến triển cảm xúc xa hơn. Đó chỉ là một cách thức dán nhãn, chỉ làm gia tăng thành kiến và phân biệt đối xử. Giáo Hội chống lại mọi hành vi vô đạo đức và luôn dạy chúng ta phải giúp đỡ và tôn trọng con người. Việc dán nhãn chỉ làm giới hạn con người và không tôn trọng họ.

6. Giáo Hội lên án ác tâm bạo lực

“Thật đáng lên án khi những người đồng tính trở thành mục tiêu của ác tâm bạo lực trong lời nói cũng như hành động. Những cách đối xử như vậy thật đáng để các chủ chăn của Giáo Hội lên án dù ở bất cứ nơi đâu.”
Thư BGLĐT, số 10

Có một số cá nhân khinh miệt những người đang phải chống chọi với những cuốn hút đồng tính. Giáo Hội lên án bất cứ sự biểu lộ nào với thái độ khinh miệt như: những trò đùa cợt chống lại người đồng tính, sự tấn công bằng lời lẽ hay hành động, việc loại trừ họ khỏi xã hội, việc loại bỏ những người này khỏi gia đình hay bè bạn hay việc tránh né đề tài đồng tính,…Những hành vi như thế rất không đúng đắn về đạo lý. Đó là điều mà Giáo Hội gọi là “tội chống lại lòng bác ái”. Những người đang có vấn đề đồng tính phải đối diện với nhiều thử thách. Họ cần tình yêu và niềm động viên chứ không phải sự ngược đãi.

7. Hãy tôn trọng mỗi con người

“Phẩm giá đích thực của mỗi con người phải luôn được tôn trọng trong lời nói, hành động và luật pháp.” Thư BGLĐT, số 10

Khi bạn nghe những lời bình luận xúc phạm đến những người đang phải chiến đấu với tình trạng đồng tính, Giáo Hội khuyên bạn: Đừng hùa theo những bình luận ấy. Hãy nói lên ý kiến của mình. Và khi một người bạn hoặc một thành viên gia đình giãi bày với bạn khi họ cảm thấy có những cuốn hút đồng tính. Đó là lúc tình bạn và tình yêu của người Kitô hữu phải được phát huy. Là bạn tốt của nhau cũng có thể thách đố nhau, thế nên bạn có thể và nên nói ra những gì bạn tin. Bạn vẫn có thể biểu lộ cả tình yêu của người Kitô hữu và sự trung tín với sự thật, dù họ có quyết định thế nào đi nữa.

8. Áp lực cho Giáo Hội

“…Ngày nay với việc gia tăng số người đồng tính, ngay cả trong Giáo Hội, đã gây ra một áp lực khổng lồ, đòi hỏi Giáo Hội phải chấp nhận tình trạng ĐTLA như thể nó không có gì là rối loạn và phải bỏ qua hành vi này.” Thư BGLĐT, số 8

Một trong những nhiệm vụ quan trọng của Giáo Hội là phải nói lên sự thật với tất cả tình yêu, phải đương đầu với những ý tưởng và hành động tự hủy hoại của xã hội, thường là những chống đối của xã hội ấy. “Tình yêu không nhượng bộ” của những người Kitô hữu chúng ta nhấn mạnh rằng Thiên Chúa hoạch định cho chúng ta hơn những gì mà hoạt động ĐTLA có thể mang lại. Truyền thống Kitô giáo lâu đời của chúng ta đang phải trải qua cuộc tấn công mạnh mẽ, đặc biệt là tại nước Mỹ. Mỗi bạn trẻ Công giáo đều có thể cảm nhận áp lực này – một phần áp lực là từ những người bất phục tùng ngay trong Giáo Hội, số khác từ những giảng viên hay nhà tư vấn đáng kính khác. Nếu bạn sẵn sàng khẳng định lời dạy của Giáo Hội và yêu cầu một cá nhân hãy suy xét lại về lối sống đồng tính của anh ta/ chị ta, bạn sẽ dễ dàng bị gán ghép là người “khinh miệt đồng tính” (homophobic). Việc này đòi hỏi bạn phải can đảm để nói lên một sự thật không mấy ai ưa thích, nhưng đây là một hành động của yêu thương đích thực. Hãy củng cố lại tình yêu thương của mình dành cho người bạn ấy và giữ vững lập trường của mình.

9. Những con người quảng đại và sẵn sàng trao ban

“Hoạt động ĐTLA…ngăn trở lời mời gọi hướng đến một cuộc sống trao ban chính bản thân, vốn là điều cốt lõi của đời sống Kitô giáo mà Phúc Âm đã nói. Điều này không có ý nói người có khuynh hướng này không quảng đại và trao ban, nhưng khi họ dấn thân vào hoạt động ĐTLA, họ tự thừa nhận với bản thân họ một khuynh hướng tính dục rối loạn, mà bản chất là sự nuông chiều bản thân.” Thư BGLĐT, số 7

Vậy nếu như có người theo khuynh hướng đồng tính lại là những người tốt thì sao? Những hoạt động tình dục của họ vẫn chống lại những gì tốt lành nơi họ, vì tình bạn và sự trung thực, bạn cần nói cho họ rõ ít nhất một lần về những gì bạn tin và tại sao bạn tin như vậy. Bên cạnh đó, bạn vẫn có thể củng cố những gì tốt lành mà bạn thấy nơi họ như Giáo Hội đang làm. Bạn vẫn có thể vẫn ở bên họ dù có gì xảy ra đi nữa và hãy nói với họ như vậy. Sự trung tín như thế đôi khi sẽ trở thành “con đường sống” cho những ai trong thâm tâm thực sự không muốn sống theo khuynh hướng đồng tính nhưng vì đã bị lôi cuốn và bị thuyết phục hoặc không có lựa chọn nào khác, bởi họ chẳng được ai nói cho biết cả.

10. Hoàn toàn không thể nào cưỡng lại được ư?

“Bằng mọi giá, điều cần tránh là những giả định không có cơ sở và hạ thấp phẩm giá con người. Giả định này cho rằng hành vi tính dục của những người ĐTLA hoàn toàn không thể cưỡng lại và vì thế hành vi ấy vô tội.”
Thư BGLĐT, số 11

“Tôi không thể dừng lại được” là tiếng kêu của một người nghiện, nghĩa là người ấy cảm thấy tự do của mình  bị chiếm hữu. Nhưng không phải tất cả mọi cảm xúc đồng tính đều không thể cưỡng lại được, đặc biệt khi chúng mới bắt đầu. Có vài người thử nghiệm tình dục đồng tính chỉ vì muốn xem thử mình có thích nó không. Tuy nhiên, nếu nghĩ tình dục chỉ là trò giải trí thì nó sẽ dẫn đến việc nghiện tình dục – dù là tình dục với người cùng giới hay khác giới. Giáo huấn Công giáo nhắc chúng ta rằng ý muốn tự do của mỗi người là ân sủng Chúa ban, thế nên nếu để bất cứ điều gì sai khiến mình tức là chống lại ý Chúa. Một số người đã từng hành động theo khuynh hướng đồng tính chứng thực rằng họ đã trở nên thực sự bị nghiện tình dục đồng tính rất nhanh sau khi đã thử và để vượt qua tình trạng nghiện này, quả rất khó khăn. Vượt qua nó không phải là điều không thể nhưng phải chiến đấu thật sự.

11. Từ bỏ đồng tính luyến ái

“Việc từ bỏ hoạt động ĐTLA đòi hỏi cá nhân ấy phải cộng tác mật thiết với Chúa để được ơn ban tự do”. Thư BGLĐT, số 11

Không ít người đã trải nghiệm những khó khăn khi cố lìa bỏ lối sống đồng tính nguy hiểm. Sau đây là 4 yếu tố cần thiết để thành công:

– Phải tin chắc rằng chỉ có đời sống khiết tịnh là tốt lành
– Cậy dựa vào người khác để được nâng đỡ
– Cố gắng, nỗ lực hết mình
– Phó thác nơi Chúa.

Có nhiều người đã thật sự thành công khi thiết lập một đời sống tính dục tự chủ, nhưng liệu họ có hạnh phúc không? Đa số ý kiến cho rằng “không!” vì người đời tưởng tượng rằng họ sẽ bị dày vò liên tục bởi những ham muốn đè nén. “Không phải vậy”, những ai đã vượt qua tình trạng này khẳng định. Họ nói, thay vì bị dày vò thì họ lại cảm nghiệm hạnh phúc lớn lao và lòng biết ơn vì Chúa đã giải thoát họ khỏi quyền lực đen tối của những ham muốn. Kết quả càng tăng lên với sự tự tin và bình an nội tâm.

——————————————–
…Một bào cáo nghiên cứu về tâm lý trị liệu…