Vượt qua sự thù nghịch

“Nếu sống theo sự thật và trong tình bác ái, chúng ta sẽ lớn lên về mọi phương diện, vươn tới Đức Kitô” (Êphêsô 4, 15)

Hãy cẩn thận

Hễ có ai muốn bắt đầu một cuộc thảo luận về ĐTLA thì bạn phải xem coi người ấy có phải là một thành viên của ‘Lòng Dũng Cảm’ hay không, nên chuẩn bị. Sự việc có thể gây khó chịu ngay cả với những người vốn vẫn thường làm việc tốt với nhau – trừ khi những người tham dự đồng ý tôn trọng lẫn nhau dù có ý kiến trái ngược nhau.

Bài viết này bàn về những khía cạnh cá nhân để bạn biết xử trí khi tham gia vào một thảo luận về vấn đề đồng tính. Nếu bạn có những hiểu biết này, việc tiếp cận người khác từ khía cạnh yêu thương sẽ khả thi hơn.

Bãi mìn

Vì sao đề tài này tiềm ẩn sự bùng nổ? Vì khi tranh luận, mỗi người đều cảm thấy những nguyên tắc đạo đức vốn đã ăn sâu trong lòng đang bị đe dọa nên họ rất dễ sa vào cạm bẫy nếu suy nghĩ như thế này:

“Nếu bạn tin một điều gì đó, mà với tôi, điều ấy sai quấy, thì BẠN cũng trở thành người sai quấy.”

Đó là cách xử sự khiến hai bên dễ rơi vào tranh cãi, khi đó buổi thảo luận nhanh chóng biến thành việc đặt tên và dán nhãn cho nhau.

Tất cả chúng ta đều đã nghe nhiều cuộc cãi vã lớn tiếng và lên án gay gắt trên các phương tiện truyền thông. Chúng ta không nhận ra rằng thái độ thù ghét nhau đã lôi kéo ta thế nào cho đến khi chúng đi khỏi và chợt nhận ra rằng, không những bất đồng nhau mà chúng ta còn miệt thị và xúc phạm lẫn nhau. Vì thế chẳng lạ gì khi người ta không muốn bàn đến chuyện ĐTLA.

Nhưng thật khó tránh khỏi đề tài này vì nó quá quan trọng. Có một cách đơn giản để sắp đặt một cuộc đối thoại không làm tổn thương nhau, có thể lắng nghe và học hỏi.

Bạn chỉ cần nói thế này ngay khi bắt đầu: “Chúng ta hãy cùng hứa với nhau. Dù có nói gì đi nữa, hãy cam kết chắc một việc là phải tôn trọng nhau, ngay cả khi bất đồng sâu sắc.”

Những thuận lợi:

  1. Nếu bạn là người có cảm xúc đồng tính, thỏa thuận trên giúp bạn thiết lập quyền hạn, dù bạn lên tiếng hay không, bạn có thể trải nghiệm và vẫn an toàn trong tình huống này.
  2. Nếu bạn là một giáo viên, là người hướng dẫn buổi thảo luận hay là phụ huynh, thoả thuận trên giúp tạo ra các quy luật cho người tham dự để họ đạt được một điều gì đó và tránh một cuộc khẩu chiến.
  3. Nếu bạn là một nhân vật của Giáo Hội trong tình thế gặp nhiều quan điểm trộn lẫn, thỏa thuận ấy rất cần thiết cho bạn, vì ý kiến của bạn hầu như chẳng được ưa thích gì.
  4. Nếu bạn bối rối với đề tài này, thỏa thận này cho bạn cơ hội học hỏi điều bạn hầu như chưa biết đến.

Bốn sự thù ghét

Những ai tham dự vào cuộc thảo luận về đồng tính được tổ chức quy mô hơn, muốn hiểu biết thấu đáo về đề vấn đề này có thể phát huy thỏa thuận trên để tôn trọng nhau, thậm chí một bước hơn thế nữa. Bạn có thể bắt đầu bằng cách xem xét lại 4 lĩnh vực đối lập chắc chắn sẽ diễn ra. Bạn nên chuẩn bị xử trí chúng hiệu quả và giữ cuộc thảo luận theo hướng tích cực.

1.    Chống đối nhắm vào người có khuynh hướng đồng tính

Ngược đãi một con người chỉ vì khuynh hướng đồng tính của người đó mang nhiều hình thức với từ việc bị loại trừ khỏi xã hội, bị chế nhạo, bị xúc phạm đến cả tấn công thể lý. Đó là sự kì thị và rất vô đạo đức. Việc lạm dụng như thế là lý do khiến những người đang chiến đấu với cảm xúc đồng tính hoặc người đang sống lối sống đồng tính phải dấu giếm sự thật. Có lẽ bạn nghĩ rằng tình trạng đồng tính không lành mạnh. Bạn được quyền suy nghĩ như thế nhưng không có lý do nào để hạ thấp phẩm giá người khác. Thật ra, có nhiều lý do hơn để nhìn sự việc theo hướng tích cực và cởi mở. Là một người Công giáo, có thể lương tâm bạn nhận thức rõ về tình trạng trái đạo đức của những hành vi kích thích tình dục đồng tính. Thế nhưng không thể vì niềm tin ấy mà hạ thấp phẩm giá của người không có cùng quan điểm với mình. Đối với bất cứ ai có khuynh hướng đồng tính mà bạn tiếp cận trong cuộc sống, bạn phải thể hiện sự quan tâm và tôn trọng. Vì yêu mến sự sáng suốt của giáo huấn mà Giáo Hội đã dạy về tình trạng đồng tính, bạn có thể và nên tranh luận, nhưng nếu có ai miệt thị và xúc phạm nhân cách của bạn mình, bạn phải che chở cho bạn ấy.

2.    Chống đối nhắm vào Giáo Hội và giáo huấn

Những chống đối nhắm vào Giáo Hội và giáo huấn đã khiến nhiều người trong Giáo Hội bán tín bán nghi, cho rằng Giáo Hội kết án và loại trừ những người có khuynh hướng đồng tính. Nhất là những bạn trẻ, có người đã nghĩ Giáo Hội độc ác. Thật đáng buồn bởi họ nghi ngờ Giáo Hội vì những vấn đề khác, chứ không phải vì quan điểm của Giáo Hội.

Thứ nhất, trong giáo huấn và cách xử sự về ĐTLA, Giáo Hội không lên án và loại trừ ai cả. Thứ hai, Giáo Hội không chọn ra bất cứ một loại tội nào về tình dục. Hội Thánh nói tội ngoại tình, đa thê và bất cứ hình thức tình dục nào ngoài hôn nhân giữa người nam và nữ đều gây tác hại và sai trái. Thế nên công việc của Giáo Hội phải là ngọn hải đăng hướng dẫn chúng ta ra khỏi những vùng nước nguy hiểm. Nhiệm vụ duy nhất của Giáo Hội là đưa con người đến sự cứu rỗi. Thật ra, qua việc hướng dẫn mọi người hướng tới đức khiết tịnh, Giáo Hội cứu vớt vô số cuộc đời vốn đã có thể bị đánh mất vì bệnh AIDS. Tỉ lệ thất bại của việc dùng bao cao su khi phòng chống HIV lây nhiễm ở người đồng tính (và không đồng tính) rất cao. Thấy được tác hại này và nhiều mối đe dọa khác, vì yêu thương, Giáo Hội buộc phải lên tiếng.

3.    Chống đối nhắm vào cảm xúc đồng tính của riêng cá nhân.

Suốt thời niên thiếu, khi mọi thứ trong con người đều thay đổi, có thể đôi lúc bạn trẻ cảm thấy có những cảm xúc đồng tính. Việc này hầu như không bao giờ được chấp nhận bởi hầu như chẳng ai muốn trở thành điều mà người ta gọi là “gay” hay “lesbian”. Kết quả là một số bạn lẩn quẩn và hoang mang lo lắng về giới tính của họ. Chỉ để biết chắc rằng mình thích người khác giới, thậm chí họ khước từ sự thân mật lành mạnh đối với bạn bè cùng giới. Họ đẩy lùi và tránh né những cảm xúc ấm áp và gần gũi với những người bạn tốt và như vậy đã tước đi khỏi chính mình chiều kích quan trọng trong phát triển xúc cảm. Bởi nỗi sợ này, nhất là nơi các bạn nam, họ có thể tự bẫy mình vào một dạng nam tính thái quá và lạnh lùng. Việc chống lại nhu cầu gắn kết giữa những bạn nam hoặc thân mật giữa các bạn nữ là một sát thủ âm thầm đã hủy hoại việc hình thành căn tính giới tính. Thật ra nỗi sợ đồng tính ẩn dưới một nhu cầu của các bạn trẻ. Họ cảm thấy cần phải cách xa những người đã “công khai” là “gay” hay “lesbian” bằng cách đối xử với họ tệ hại. Sự ác độc này có thể lan rộng đến những người hoàn toàn không có khuynh hướng đồng tính mà chỉ là những người không nam tính hoặc nữ tính cho lắm mà thôi.

4.    Chống đối nhắm vào những người tìm cách thoát khỏi tình trạng đồng tính

Một số người mang những cảm xúc đồng tính dai dẳng rất muốn vượt qua những cảm xúc này. Các nhà trị liệu và các tham vấn viên còn giúp họ chịu đựng nhiều thứ lạm dụng khác như: mọi công tác tổ chức để gặp gỡ họ đều bị ngăn cản và phá vỡ, bị truyền thông nhào nặn như những người bị tẩy não, bị dọa nạt tính mạng bằng điện thoại. Tuy vậy, một số đã quyết tâm thực hiện hành trình để thoát khỏi những cảm xúc đồng tính và họ cảm thấy thành công. Việc này khó khăn, nhưng càng trẻ hơn thì cơ hội hồi phục sẽ dễ hơn. Dù thế, cũng phải mất nhiều năm. Với động lực mạnh mẽ cùng với một người tham vấn giỏi và sự nâng đỡ vững chắc (thường nhờ kinh nguyện chữa lành) thì tỉ lệ thành công ít nhất là 33%*. Vậy tại sao họ lại không có quyền tìm lại cảm xúc với người khác giới nếu như đây là điều họ muốn? Tuy khát vọng là vậy nhưng điều này cũng làm dấy lên bao chống đối. Các phương tiện truyền thông, các tham vấn viên tại trường học, và thậm chí hàng giáo sĩ lại không đề cập đến những ví dụ chữa trị thành công hoặc không giới thiệu họ tới những nơi họ muốn. Sự thù nghịch nhắm vào những con người đang hiện hữu này, những con người đang trên đường hành trình tìm lại chính mình. Đó là sự căm ghét mà chúng ta phải vượt qua trong bất cứ cuộc thảo luận nhóm nào.

(* 33% là tỉ lệ ở nhóm người đã trưởng thành, được dẫn chứng trong cuộc nghiên cứu năm 1997 do Hiệp Hội Nghiên cứu và chữa trị ĐTLA Hoa Kì)